REVIEW HIỂU BẢN THÂN, QUÊN BẢN THÂN

Mình mới đọc được 1 đoạn nói về những nghịch lí trong cuộc sống, cái cách mà con người đối mặt với chúng, mình khá là tâm đắc nên chia sẻ cùng mọi người:

Đôi khi chính cách chúng ta bảo vệ bản thân mang đến cho ta những đau đớn và khổ sở không cần thiết; cách chúng ta phản ứng với nỗi sợ và lo lắng khiến chúng ta mất đi hoặc làm tổn hại đến lòng nhân từ và cảm thông. Nhiều lần, tôi nhận thấy rằng cách giải quyết vấn đề hiệu quả nhất là một giải pháp phản trực giác: để bớt đau đơn, chúng ta phải chấp nhận chịu đau. Chúng ta phải buông bỏ ham muốn để thu về những điều mình muốn đạt được. Chúng ta phải hàn gắn những tổn thương tinh thần để giải quyết khó khăn trong công việc, gia đình, hoặc ngược lại. Chúng ta phải chấp nhận sự thực rằng chúng ta là vô vàn thứ cùng lúc trong giây phút có ý nghĩa duy nhất là hiện tại.

Khi một ai đó hỏi về tình trạng công việc của tôi, tôi thường muốn trả lời rằng mình đang ở lằn ranh của thành công rực rỡ và thất bại thảm hại. Tôi có thể kể ra một danh sách tất cả những điều làm năm nay là một năm tốt đẹp: những kĩ năng tôi mới học được và những điều làm tôi trưởng thành, số tiền mà tôi kiếm được, dự án tôi hoàn thành, những tác động tích cực mà công việc khai vấn của tôi tạo ra. Tôi cũng có thể kể ra những sai lầm mà tôi đã phạm phải, những dự án thất bại, những cơ hội bị bỏ lỡ, và những thứ tốt hơn, đẹp hơn mà tôi không thể đạt được. Tùy vào tâm trạng của mình, tôi có thể chọn một trong hai danh sách; cả hai đều đúng và có giá trị, nhưng không phải là toàn bộ câu chuyện.

Chúng ta là những sinh vật tâm linh trá hình những sinh vật thực dụng. Đấy là khi chúng ta không phải là những sinh vật thực dụng giả dạng những sinh vật tâm linh. Tôi biết việc rửa bát có thể chỉ là việc rửa bát. Đôi khi, bát đũa chỉ cần được rửa sạch và cất đi để chuẩn bị cho bữa ăn tiếp theo. Việc rửa bát đũa có thể vô cùng nhàm chán, tẻ nhạt. Nhưng nó cũng có thể là một trải nghiệm xúc cảm, nếu chúng ta chú ý và cảm nhận làn nước ấm chạm vào da, độ cứng của bát đĩa, độ sắc cạnh của nĩa hay thìa. Nó có thể là một hoạt động tập thể, để chia sẻ gánh nặng công việc gia đình; chỉ nghĩ đến công việc này thôi cũng đã là một biểu hiện của tình yêu, quan tâm dành cho người chung sống cùng nhà. Nó cũng có thể là một hoạt động tâm linh, khi chúng ta sống trong hiện tại, giao phó bản thân cho công việc với lòng nhiệt tình và biết ơn vì có một mái ấm và được cho ăn no, hoặc hoàn toàn quên đi những nỗi lo và băn khoăn của bản thân ở hiện tại. Chỉ rửa bát. Không hề có một suy nghĩ hay mục tiêu vụ lợi nào khác. Hãy tưởng tượng nếu đây là lần đầu tiên bạn trải nghiệm chuyện rửa bát đũa, lần đầu nhìn thấy nước và bát đũa giao nhau. Hay tưởng tượng đây có thể là lần cuối cùng bạn được làm chuyện này. Sẽ không bao giờ bạn được trải nhiệm điều này nữa.

Trong bất kì khoảnh khắc nào, tất cả những điều này đều có thể tồn tại, dù là khi ta rửa bát, đi làm, thanh toán, diễn thuyết, đi dạo trong rừng hay ân ái. Thông thường, chúng ta quyết định cách mình muốn trải nghiệm một việc và điều đó dẫn dắt hành động của ta. Rồi, nếu như gặp phải khó khăn, đau khổ, chính quán chiếu sẽ đánh thức chúng ta để ta nhận ra những lựa chọn của mình.Trích sách Hiểu bản thân, quên bản thân – Marc Lesser

Trả lời